Trời nóng như đổ lửa, lững thững đi lấy cốc cà phê uống cho tỉnh ngủ, thấy “Má mì” ( bí danh của chị Đỗ Thu Hằng- Phó giám đốc) và “Bố yêu” (bí danh mà anh em trong An Tiêm đặt cho Mr.Dũng – Chủ tịch công ty) đang nói chuyện trong phòng PR-Event sôi nổi quá chừng. Nghe loáng thoáng là lần này “Bố yêu” đưa anh em trong công ty đi học lớp Chuyên Viên PR và Chuyên Viên Event bên ARTI (Viện Nghiên Cứu & Đào Tạo Quảng Cáo Việt Nam), hào hứng quá. Kể ra cũng phải, anh em phòng PR-Event dù đã có kinh nghiệm “xông pha trận mạc” lắm lắm nhưng nếu được đào tạo bài bản và nâng cao nghiệp vụ qua trường lớp thì còn gì bằng...
Bố nói: “Tôi và anh em có một điểm chung, mình kinh doanh không chỉ vì cuộc sống, mà đó còn là niềm đam mê và một khi đã đam mê thì phải biết dấn thân, anh em ạ”. Không hiểu mọi người thấy sao, với bản thân mình, tôi thấy “Bố” dùng 2 chữ “dấn thân” thật chí lý. Hoặc ít ra thì nó cũng đúng với “cái nghề”PR-Event mà công ty đang có.
Bắt đầu từ những ngày mưa… tháng 7 năm 2001, những năm mà hầu như hoạt động PR-Event của các công ty lớn đều nằm trong tay các tập đoàn quảng cáo đa quốc gia. Ấy vậy mà Bố và anh em đã “làm 1 vố”, cho đến hôm nay ngồi nhắc lại, ai nấy đều xuýt xoa thấy…. “đã”.
Lần đó, đích thân Bố viết chương trình, chuẩn bị rất kỹ để trình bày kế hoạch cho khách hàng. Không phải vì khách hàng chúng tôi là Nestle- một tập đoàn thức uống số 1 thế giới mà sếp tôi làm vậy đâu. Tính Bố từ trước đến giờ là thế, luôn cẩn thận, rất xem trọng uy tín và chất lượng dịch vụ khi cung cấp cho khách hàng, bất kể khách hàng đó chỉ làm một hộp card hay hợp đồng lên đến nửa triệu USD thì sếp vẫn rất xem trọng. Không những vậy, vì lần này chúng tôi thực hiện chương trình dưới sự giám sát và quản trị thương hiệu của một trong mười công ty quảng cáo hàng đầu thế giới là McCann Worldgroup. Huống chi quy mô chương trình, tính chất chuyên nghiệp của các bên, đặc biệt là phía khách hàng lẫn nhà giám sát không cho phép chúng tôi có bất kỳ sơ xuất nào.
Buổi trình bày rất thành công. Khi ông Bruno B.Olierhoek - Nestle Managing Diretor đặt bút ký hợp đồng cung cấp dịch vụ, một hợp đồng tài trợ cho Chương trình Liên Hoan Các Ban Nhạc Sinh Viên toàn quốc, Bố liền “phone” cho chúng tôi, ai nấy cũng phấn khích tột độ…
Đó là Event đầu tiên của chúng tôi. Vậy là kể từ ngày ấy, công ty chúng tôi có thêm một dịch vụ mới cung cấp cho khách hàng. Nó mang lại nhiều cảm xúc khó tả. Xen giữa sự tự hào, tự tin và… lo lắng. Các phòng ban đều lên kế hoạch và thời gian hoàn thành công việc thật chi tiết.
Có lẽ lúc đó, cái chất sinh viên vẫn còn đâu đó trong con người của chúng tôi nên chúng tôi cảm nhận rất tốt chương trình này. Tuy vậy, vì tính quan trọng của thương hiệu nên đối tác của chúng tôi vẫn “chi” 1 khoản bằng với giá trị hợp đồng tài trợ, chỉ để nghiên cứu thị trường hay nói đúng hơn là nghiên cứu sự liên kết giữa Sinh Viên- Cà phê- Âm Nhạc.
À, thì khách hàng chúng tôi muốn thấu hiểu người tiêu dùng ấy mà. Chứ như cựu sinh viên bọn tôi thì đó là “chuyện nhỏ”…
Đời sinh viên mang đậm bao dấu ấn mà mỗi chúng tôi luôn ghi lại trong một góc tâm hồn. Nó đăng đắng, ngòn ngọt, thoang thoảng hương bay trong những đêm trắng học bài và chắc chắn sẽ thiếu trầm trọng, nếu không yêu cầu “bán cho …500 đồng nhạc”. Ôi, nhớ quá đỗi một thời…
Xin quay lại chương trình chính đây…
Ai trong chúng tôi đều tỏ rõ sự quyết tâm trong từng công việc dù là nhỏ nhất. Phòng PR-Event liên lạc thêm các đối tác vệ tinh để in ấn các ấn phẩm quảng cáo ngoài trời, liên hệ địa điểm, giấy phép, ngoại giao, lấy-nhận thông tin..v..v Phòng Thiết Kế Sáng Tạo cũng bận túi bụi cho những mẫu thiết kế, Phòng Media lên kế hoạch booking với các cơ quan truyền thông… sao cho phù hợp từng địa điểm tổ chức chương trình…
Mệt lắm chứ. Nhưng chúng tôi biết có một người còn lo lắng và mệt hơn chúng tôi rất nhiều. Đó là Bố Dũng. Uh, vì Bố là “tổng chỉ huy” trong chiến dịch mà. Bố là người đứng mũi chịu sào... Và mỗi khi anh em tôi có sơ xuất, Bố giận lắm, nhưng Bố cũng cố gắng ngồi giải thích tại sao mình nên thế này thế kia, để tránh lần sau lặp lại… Vậy nhân viên bọn tôi mới phục Bố chứ…
Các địa điểm tổ chức lần lượt diễn ra, công tác chuẩn bị đang đi vào thời điểm quyết định… Thành Phố Hồ Chí Minh, TP. Đà Nẵng, TP. Cần Thơ, Thủ Đô Hà Nội…
Điện thoại bàn của công ty, và di động của mọi người kêu như dế gáy ngày mưa mùa hạ. Ấy thế mà không ai bảo ai, công việc cứ trôi chảy ngon ơ…
Lâu lâu tôi liếc nhìn, thấy Bố cười mỉm nhưng rồi lại đăm chiêu về 1 điều gì đó mà tôi không tài nào đoán được.
Tiến độ công việc nhanh quá, chúng tôi chạy đua với thời gian. Thế mà cứ mỗi chiều thứ 4 hàng tuần, chúng tôi lại dành 1 buổi để báo cáo với khách hàng và Agency McCann, kèm theo hình ảnh hẳn hòi. Theo kiểu xong đến đâu nghiệm thu đến đó. Không có ý kiến. Tuyệt. Chỉ thấy họ cười đắc ý. Như mở cờ trong bụng, thừa thắng xông lên anh em ơi…
Vòng loại đã qua, không có sự cố đáng tiếc… Ôi mừng…
Tiếp tục, Tp.HCM 04-11-2001, Nhà hát Bến Thành, “Cuộc tổng tấn công” (Đêm chung kết) đã diễn ra. Đến cao trào rồi…
Sao mà cảm giác nó cứ hừng hực thế này! Chắc tại ai cũng cảm thấy mình đã góp 1 phần nho nhỏ để tạo ra chương trình, một sân chơi lý thú đến vậy, hay là ai cũng yêu âm nhạc, thích uống cà phê nên có cảm giác đó? Làm sao mà biết chứ!? Có điều, dù ai cũng mệt nhưng miệng vẫn nở tươi nụ cười mãn nguyện.
Kết thúc đêm diễn, Giải Nhất Nhóm Đồng Đội (CĐ VHNT Quân Đội -trong đó có cô ca sĩ đinh Hồ Quỳnh Hương bây giờ), Nhì Nhóm Sao Mai (Đại Học Kinh Tế TP.HCM), Ba là Giai Điệu Sài Gòn (CĐ VHNT TP.HCM)…
Hì..
Ban nhạc nào cũng có giải, không lớn thì nhỏ, khuyến khích ì xèo…
Khán giả thì được bữa tiệc âm thanh nghệ thuật no nê. Còn anh em chúng tôi thì sao? Có ai biết và nhắc đến chúng tôi đâu, những người tổ chức chương trình, đã mang lại cho họ niềm vui?...
Ngày hôm sau, chương trình đã kết thúc. Chúng tôi rảnh tay rảnh chân rồi. Thấy buồn buồn sao ấy. Rủ nhau ra đầu ngỏ uống cà phê. Vừa xuống, thấy Bố bước vào công ty với 1 người khách. Không biết lạ quen. Má mì buộc miệng mời… lơi: “Sếp với anh có rảnh thì đi uống cà phê với bọn em cho vui”. Ai dè ổng gật đầu cái rụp. Cả nhóm nhìn nhau cười thích thú. Bố biết tỏng bọn tôi nên nói rất từ tốn: “Anh đây là khách hàng mới của công ty mình đó, vừa rồi anh có xem chương trình Liên Hoan Ban Nhạc Toàn Quốc, nên ngỏ ý muốn hợp tác với công ty mình tổ chức một chương trình event cho khách hàng…”
Ra là thế…
Biết đâu lần sau bạn sẽ đọc được câu chuyện này ở đâu đó, phải không! .hi hi…