Nghệ thuật và lợi ích kinh kế thường xảy ra “xung đột” khi đi chung trong một chương trình, bởi một mặt thuộc cảm tính còn một bên thuộc về lý tính.
“Má mì”, tay cầm tuyển tập “Triển lãm ảnh nghệ thuật toàn quốc”, mặt bùi ngùi, mắt long lanh, trông cảm động lắm, và..bắt đầu kể cho bọn chúng tôi nghe về “sự tích Canon”…
Năm 2004, triển lãm ảnh nghệ thuật toàn quốc đã là một giải được tổ chức thường niên và đây là một giải thưởng uy tín của hội nhiếp ảnh Việt Nam nhằm tôn vinh những tác phẩm mang tính nghệ thuật cao. Bản thân công ty lúc đó cũng muốn có những chương trình mang lại hiệu quả cho khách hàng và cả lợi nhuận cho công ty. Thế là chương trình được vạch ra, kết nối với nhà tài trợ Canon.
Tưởng “ngon ăn”, má mì “ôm trọn” kế hoạch và quyển tác phẩm của năm trước đi trình bày với khách hàng.
Kế hoạch ổn.
Chương trình hay.
Duy chỉ là…khách hàng muốn đặt logo (chữ Canon) lớn, ngay chính diện trên phông hoặc background của chương trình mỗi khi xuất hiện. Dù đó là trên ấn phẩm của triển lãm hay sân khấu chương trình.
Điều này khiến kế hoạch căng như dây đàn, ban tổ chức “dị ứng” với điều đó bởi nếu đặt logo ngay chính diện thì chương trình "bị thương mại hóa", mất đi ý nghĩa nghệ thuật của chương trình. Tuy vậy, vì đây là logo duy nhất của đơn vị tài trợ. Họ cũng có những quy định về thương hiệu rất khắc khe để bảo vệ giá trị hình ảnh của họ.
Thế mới nói, kế hoạch hay là một chuyện. Nhưng trên thực tế, chúng ta cần nắm rõ yêu cầu của khách hàng trong từng thời điểm, cụ thể từng chương trình. Có như thế, mình mới tránh được những “cái khó” do chính mình mang lại.
Thương thảo. Thuyết phục. Nghệ thuật và lợi ích kinh tế. Chúng tôi vẫn phải đáp ứng yêu cầu cho cả hai. Chương trình đã khép lại. Thật không uổng công người ta thường ví chúng tôi là những người “uốn ba tấc…lưỡi” và cưỡi trên khó khăn…